| Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2 |
/>
- Anh thì anh chỉ thích ăn cháo lưỡi thôi Nói xong tôi quay sang mà
hôn chụt lấy đôi môi đỏ
mọng của Ngọc đồng thời
cũng mút chùn chụt cái lưỡi
nhỏ nhắn hồng hồng. Thấy
tôi hôn như vậy thì Ngọc cũng chỉ cho tôi hôn một
chút rồi đẩy ra mà nói
- Thôi ăn cái này không no
đuợc đâu, ăn cái kia mới no
được cơ Ngọc khẽ đứng dậy rồi mặc
quần áo vào đi xuống bên
dưới. Tôi cũng mặc cẩn thận
vào rồi đi cùng với Ngọc. Hai
chúng tôi vào quán gọi hai tô
cháo nóng hổi ra rồi xì xụp ăn với nhau, vừa ăn vừa nói
chuyện Ngọc nhìn những
miếng quẩy ròn tan trongt
bát cháo mà nói
- Ăn như thế này laị nhớ
đến mấy năm học cấp ba, nghĩ cũng vui ra phết đấy
nhỉ, suốt ngày trốn học rồi
đi ăn hàng, mà cũng không
nghĩ tại sao mình lại có thế
đỗ được đại học cơ chứ, thế
mới tài - Tuy chúng ta trốn học
nhưng cũng học tốt những
môn mình thi do vậy đỗ
thôi có gì đâu, ăn xong
chúng mình đi mua mấy thứ
chuẩn bị làm đồ án nhé - Được thôi thế chúng ta bao
giờ làm mô hình cho đồ án
mình làm vậy anh
- Thì ngay ngày mai, chứ bao
giờ nữa
- Nhưng bây giờ trời cũng tối rồi, em sợ làm sao có thế
kiếm được những thứ cần
thiết đây mà, thôi để ngày
mai mua đi
- Không sao đâu, đồ án của
chung ta về đô thị kiểu mới, nói chung là cũng dễ làm thôi
mà, nây giờ ra mấy cửa hàng
đồ nhựa mua đã, rồi ra cửa
hàng đồ điện mua mấy thứ,
mai thiếu thứ gì bắt hia
người bọn họ kiếm tiếp Chúng tôi ăn xong thì đi
kiếm những thứ chuẩn bị để
làm. Trời vẫn rả rích mưa,
nhưng hạt mưa phùn không
thế nào làm ướt áo nhưng
lạnh vô cùng. Hai bàn tay nhỏ nhắn của Ngọc ôm lấy
người tôi cũng làm cho tôi
cảm thấy một phần nào đó
ấm áp hơn. Đến một cửa
hàng khá là lớn chúng tôi
vào hỏi những thứ cần thiết thì đủ cả. Khệ lệ mang một
đống đồ ra xe. Ngọc nói
- Khiếp có mỗi cái đồ án, thôi
mà cần nhiều thứ làm chi
vậy. có dùng hết không mà
mua nhiều thế hả anh Công - Thế này thì đã ăn thua gì
đâu còn cần nhiều nữa đó,
như thế này mà anh còn sợ
thiếu nữa đó, thôi chúng ta
về, cứ tạm như thế đã, về
chúng ta ăn tối nhé, - Được rồi về qua nhà em vất
cái đám đồ này đã rồi chở
em đi chợ, mua về nấu cơm, .
Em không thích ăn cơm ở
ngoài một tí nào
- Được rồi, lên đi vợ của anh Tôi với Ngọc cười với nhau
rồi trở về nhà. Vất tạm mấy
thứ lằng nhằng đó vào một
chỗ rồi chúng tôi đi chợ. Ngọc
đúng là một con người giỏi
bếp lúc, Nấu ăn cũng khá là ngon lành. Trong lúc đợi bữa
ăn Ngọc nấu thì tôi gọi cho
Minh
- Minh à, đến nhà Ngọc đi,
mọi thứ chuẩn bị làm mô
hình cũng sắp hoàn tất rồi đây này, chúng ta ở đây làm
luôn, tiện thế mày gọi luôn
cả cái Tuyết nữa nhé
- Rồi đợi chúng tao ăn đã
chứ, đang giờ ăn cơm mà bảo
đến ngay là sao - Thì đến đây vợ tao nấu cho
mà ăn, được chưa mọi thứ
chuẩn bị xong rồi
- Ùh được rồi tao đến Nói xong thì cíp máy nhưng
tôi biết Minh kiểu gì cũng
phóng đến hơn nữa thằng
này cũng mang rượu đến cho
mà coi, Quả đúng như thật
mười lăm phút sau thì đã thấy nó đến chên tay cầm
một chai hennissy rồi mở cửa
vào, miệng toe toét
- Hôm nay được vợ chồng
nhà này mời đến ăn cơm
vinh dự quá, vinh dự quá - Thôi đi ông mãnh, đến đây
làm chứ không phải đến đây
nhậu nghe chưa, vác cái chai
này đến làm gì
- Thì cũng cần một tý làm
cho nó hăng máu chứ lại, không có cái gì thì làm gì có
hứng mà làm cơ chứ
- Thế Tuyết đâu, ông không
rủ Tuyết à?
- Có mới gọi điện cho nó
xong chắc cũng chuẩn bị đến nơi rồi đó, yên tâm đi
cái Tuyết thì có bao giờ sai
hẹn đâu mà lo Minh vào trong nàh rồi chạy
tọt xuống dưới bếp mà bốc
mấy miếng thức ăn mà Ngọc
đang làm, tiếng trêu nhau
trong bếp vang lên khiến rôi
nghĩ “sắp thành bố trẻ con rồi mà cứ như là trẻ con
vậy”. Không lâu sau thì
Tuyết cũng đến, mới thấy
đống đồ lỉnh kỉnh trước
nhà Tuyết đã nói
- Sao đã làm mô hình để trình bày rồi cơ à, sao sớm
thế!
- Thì làm trước đi, có ý tưởng
gì mới còn xem xét giải
quyết cho nó nhanh chứ nào
xào trong bếpchuẩn bị ăn nào. Ngọc nấu xong rồi đó Chúng tôi vào trong bếp rồi
ngồi vào bàn, những món ăn
nghi ngút khói khiến chúng
tôi như càng đói hơn. Chai
rượu đã được Minh mở ra
nhưng hầu hết là Minh uống còn chúng tôi thì chỉ làm
một hai ly là cùng. ĂN uống
đến gần tám ruỡi chín giờ tối
thì tôi bảo
- Thôi mọi người bắt đầu vào
làm nào, chúng ta có thế làm thông cả đêm hôm nay được
không mọi người
- Nếu ông thích thì bọn tôi
cũng có thế thức đêm cùng
ông được, miễn là đừng có
để cho tôi đói là được - Cái đó thì bảo Ngọc chứ đâu
phải bảo tôi
- Ùh yên tâm ông ở nhà tôi
thì không lo đói đâu mà, nào
bắt tay vào làm thôi Chúng tôi lôi mấy thứ lằng
nhằng nào là phao xốp, dây
điện dây thép bì cứng mà
làm, mỗi người phụ một
mảng, kết kiết, dính díng
cuối cũng cũng xong phần chính của khu đô thị mới mà
chúng tôi định thiết kế.
Chợt nhớ đến vấn đề cung
cấp nước phải có đường ống
đầy đủ, tôi đã chuẩn bị
nhưng không thế nào dính ngay vào được phải sử dụng
những thứ có sẵn mang vào
trong phòng tắm của Ngọc
mà thử, chợt thấy thiếu một
cái bơm nước mi ni, không
kiếm được ở đâu thì Minh nói
- Chuyện nhỏ tôi có quen
mấy cửa hàng bán cá cảnh,
chắc họ có đó, tôi suốt ngày
mua cá ở đó mà để tôi đi
kiếm cho - Thế cũng được, nhưng còn
một đường ống thoát nước
nữa, cũng phải thêm một cái
bể con con nữa
- CHuyện vặt để em sang
nhà dì em lấy co, dì em bán kính, cứ kiếm tạm mấy tấm
gắn vào là được chứ gì
- Ùh thế thì hay quá, Anh với
Tuyết ở lại thiết kế xem như
thế nào bố trí ở đâu cho hợp
lý nhất, tiện thế cũng qua chỗ có đồ chơi mà mua thêm
mấy cái ô tô bé xíu về trang
trí nhé
- Được rồi có ngay Hai người bọn họ phóng xe đi
còn tôi với Tuyết vẫn mải
mê thiết kế những phương
án mà có thế tối ưu nhất cho
một đô thị hiện đại. Khẽ
khàng làm đường ống cấp nước thì Tuyết sát ngay vào
người Tôi mà nói
- Tuyết có chuyện này nói
với Công, Công nghe xong
thì đừng có mà giận Tuyết
nhé - Thế có chuyện gì vậy cứ
nói thẳng ra đi nào
- Tuyết thực sự thích Công
đó nhưng mà thấy Công yêu
Ngọc rồi lên Tuyết không
dám nói, nhưng trong tâm trí của Tuyết Công vẫn là
người Tuyết yêu nhất Tôi ngỡ ngàng vì không nghĩ
Tuyết yêu mình như vậy
nhưng tôi coi Tuyết như một
người bạn và nghĩ Tuyết
yêu Minh chứ đâu có yêu tôi
lên tôi ngỡ ngàng hỏi lại - Này nói thật hay nói đùa
đó, ông Minh mà nghe thấy
thì chết với tôi chết với ông
ấy đấy nghe chưa, đừng có
mà đùa cái kiểu ấy đi nghe
sợ quá - Thật chứ đùa gì, từ lúc
chúng ta thách nhau trong
khách sạn Tuyết biết Công
thế nào rồi nhưng Tuyết
không thế nào quên được
Công Nói đến đây thì Tuyết khẽ
bỏ những thứ mà đang làm
xuống quay lại gần mà hôn
chặt lấy đôi môi của tôi, tôi
cố gắng đẩy Tuyết ra nhưng
hai tay thì đang cầm những thứ để làm đồ án lên không
vứt xuống được. Tuyết hôn
tôi nồng nàn như muốn nuốt
hết những gì từ miệng tôi
vào trong cái miệng nhỏ
nhắn đấy vậy. Cặp môi đỏ mọng căng tròn như cố gắng
mà cắn lấy môi tôi. Đầu lưỡi
thì đưa hẳn vào bên trong
miệng của tôi như muốn ép
buộc tôi mút vậy. Thôi thì
cũng cố gắng mút lưỡi của Tuyết một chút cho Tuyết có
hôn chụt lấy đôi môi đỏ
mọng của Ngọc đồng thời
cũng mút chùn chụt cái lưỡi
nhỏ nhắn hồng hồng. Thấy
tôi hôn như vậy thì Ngọc cũng chỉ cho tôi hôn một
chút rồi đẩy ra mà nói
- Thôi ăn cái này không no
đuợc đâu, ăn cái kia mới no
được cơ Ngọc khẽ đứng dậy rồi mặc
quần áo vào đi xuống bên
dưới. Tôi cũng mặc cẩn thận
vào rồi đi cùng với Ngọc. Hai
chúng tôi vào quán gọi hai tô
cháo nóng hổi ra rồi xì xụp ăn với nhau, vừa ăn vừa nói
chuyện Ngọc nhìn những
miếng quẩy ròn tan trongt
bát cháo mà nói
- Ăn như thế này laị nhớ
đến mấy năm học cấp ba, nghĩ cũng vui ra phết đấy
nhỉ, suốt ngày trốn học rồi
đi ăn hàng, mà cũng không
nghĩ tại sao mình lại có thế
đỗ được đại học cơ chứ, thế
mới tài - Tuy chúng ta trốn học
nhưng cũng học tốt những
môn mình thi do vậy đỗ
thôi có gì đâu, ăn xong
chúng mình đi mua mấy thứ
chuẩn bị làm đồ án nhé - Được thôi thế chúng ta bao
giờ làm mô hình cho đồ án
mình làm vậy anh
- Thì ngay ngày mai, chứ bao
giờ nữa
- Nhưng bây giờ trời cũng tối rồi, em sợ làm sao có thế
kiếm được những thứ cần
thiết đây mà, thôi để ngày
mai mua đi
- Không sao đâu, đồ án của
chung ta về đô thị kiểu mới, nói chung là cũng dễ làm thôi
mà, nây giờ ra mấy cửa hàng
đồ nhựa mua đã, rồi ra cửa
hàng đồ điện mua mấy thứ,
mai thiếu thứ gì bắt hia
người bọn họ kiếm tiếp Chúng tôi ăn xong thì đi
kiếm những thứ chuẩn bị để
làm. Trời vẫn rả rích mưa,
nhưng hạt mưa phùn không
thế nào làm ướt áo nhưng
lạnh vô cùng. Hai bàn tay nhỏ nhắn của Ngọc ôm lấy
người tôi cũng làm cho tôi
cảm thấy một phần nào đó
ấm áp hơn. Đến một cửa
hàng khá là lớn chúng tôi
vào hỏi những thứ cần thiết thì đủ cả. Khệ lệ mang một
đống đồ ra xe. Ngọc nói
- Khiếp có mỗi cái đồ án, thôi
mà cần nhiều thứ làm chi
vậy. có dùng hết không mà
mua nhiều thế hả anh Công - Thế này thì đã ăn thua gì
đâu còn cần nhiều nữa đó,
như thế này mà anh còn sợ
thiếu nữa đó, thôi chúng ta
về, cứ tạm như thế đã, về
chúng ta ăn tối nhé, - Được rồi về qua nhà em vất
cái đám đồ này đã rồi chở
em đi chợ, mua về nấu cơm, .
Em không thích ăn cơm ở
ngoài một tí nào
- Được rồi, lên đi vợ của anh Tôi với Ngọc cười với nhau
rồi trở về nhà. Vất tạm mấy
thứ lằng nhằng đó vào một
chỗ rồi chúng tôi đi chợ. Ngọc
đúng là một con người giỏi
bếp lúc, Nấu ăn cũng khá là ngon lành. Trong lúc đợi bữa
ăn Ngọc nấu thì tôi gọi cho
Minh
- Minh à, đến nhà Ngọc đi,
mọi thứ chuẩn bị làm mô
hình cũng sắp hoàn tất rồi đây này, chúng ta ở đây làm
luôn, tiện thế mày gọi luôn
cả cái Tuyết nữa nhé
- Rồi đợi chúng tao ăn đã
chứ, đang giờ ăn cơm mà bảo
đến ngay là sao - Thì đến đây vợ tao nấu cho
mà ăn, được chưa mọi thứ
chuẩn bị xong rồi
- Ùh được rồi tao đến Nói xong thì cíp máy nhưng
tôi biết Minh kiểu gì cũng
phóng đến hơn nữa thằng
này cũng mang rượu đến cho
mà coi, Quả đúng như thật
mười lăm phút sau thì đã thấy nó đến chên tay cầm
một chai hennissy rồi mở cửa
vào, miệng toe toét
- Hôm nay được vợ chồng
nhà này mời đến ăn cơm
vinh dự quá, vinh dự quá - Thôi đi ông mãnh, đến đây
làm chứ không phải đến đây
nhậu nghe chưa, vác cái chai
này đến làm gì
- Thì cũng cần một tý làm
cho nó hăng máu chứ lại, không có cái gì thì làm gì có
hứng mà làm cơ chứ
- Thế Tuyết đâu, ông không
rủ Tuyết à?
- Có mới gọi điện cho nó
xong chắc cũng chuẩn bị đến nơi rồi đó, yên tâm đi
cái Tuyết thì có bao giờ sai
hẹn đâu mà lo Minh vào trong nàh rồi chạy
tọt xuống dưới bếp mà bốc
mấy miếng thức ăn mà Ngọc
đang làm, tiếng trêu nhau
trong bếp vang lên khiến rôi
nghĩ “sắp thành bố trẻ con rồi mà cứ như là trẻ con
vậy”. Không lâu sau thì
Tuyết cũng đến, mới thấy
đống đồ lỉnh kỉnh trước
nhà Tuyết đã nói
- Sao đã làm mô hình để trình bày rồi cơ à, sao sớm
thế!
- Thì làm trước đi, có ý tưởng
gì mới còn xem xét giải
quyết cho nó nhanh chứ nào
xào trong bếpchuẩn bị ăn nào. Ngọc nấu xong rồi đó Chúng tôi vào trong bếp rồi
ngồi vào bàn, những món ăn
nghi ngút khói khiến chúng
tôi như càng đói hơn. Chai
rượu đã được Minh mở ra
nhưng hầu hết là Minh uống còn chúng tôi thì chỉ làm
một hai ly là cùng. ĂN uống
đến gần tám ruỡi chín giờ tối
thì tôi bảo
- Thôi mọi người bắt đầu vào
làm nào, chúng ta có thế làm thông cả đêm hôm nay được
không mọi người
- Nếu ông thích thì bọn tôi
cũng có thế thức đêm cùng
ông được, miễn là đừng có
để cho tôi đói là được - Cái đó thì bảo Ngọc chứ đâu
phải bảo tôi
- Ùh yên tâm ông ở nhà tôi
thì không lo đói đâu mà, nào
bắt tay vào làm thôi Chúng tôi lôi mấy thứ lằng
nhằng nào là phao xốp, dây
điện dây thép bì cứng mà
làm, mỗi người phụ một
mảng, kết kiết, dính díng
cuối cũng cũng xong phần chính của khu đô thị mới mà
chúng tôi định thiết kế.
Chợt nhớ đến vấn đề cung
cấp nước phải có đường ống
đầy đủ, tôi đã chuẩn bị
nhưng không thế nào dính ngay vào được phải sử dụng
những thứ có sẵn mang vào
trong phòng tắm của Ngọc
mà thử, chợt thấy thiếu một
cái bơm nước mi ni, không
kiếm được ở đâu thì Minh nói
- Chuyện nhỏ tôi có quen
mấy cửa hàng bán cá cảnh,
chắc họ có đó, tôi suốt ngày
mua cá ở đó mà để tôi đi
kiếm cho - Thế cũng được, nhưng còn
một đường ống thoát nước
nữa, cũng phải thêm một cái
bể con con nữa
- CHuyện vặt để em sang
nhà dì em lấy co, dì em bán kính, cứ kiếm tạm mấy tấm
gắn vào là được chứ gì
- Ùh thế thì hay quá, Anh với
Tuyết ở lại thiết kế xem như
thế nào bố trí ở đâu cho hợp
lý nhất, tiện thế cũng qua chỗ có đồ chơi mà mua thêm
mấy cái ô tô bé xíu về trang
trí nhé
- Được rồi có ngay Hai người bọn họ phóng xe đi
còn tôi với Tuyết vẫn mải
mê thiết kế những phương
án mà có thế tối ưu nhất cho
một đô thị hiện đại. Khẽ
khàng làm đường ống cấp nước thì Tuyết sát ngay vào
người Tôi mà nói
- Tuyết có chuyện này nói
với Công, Công nghe xong
thì đừng có mà giận Tuyết
nhé - Thế có chuyện gì vậy cứ
nói thẳng ra đi nào
- Tuyết thực sự thích Công
đó nhưng mà thấy Công yêu
Ngọc rồi lên Tuyết không
dám nói, nhưng trong tâm trí của Tuyết Công vẫn là
người Tuyết yêu nhất Tôi ngỡ ngàng vì không nghĩ
Tuyết yêu mình như vậy
nhưng tôi coi Tuyết như một
người bạn và nghĩ Tuyết
yêu Minh chứ đâu có yêu tôi
lên tôi ngỡ ngàng hỏi lại - Này nói thật hay nói đùa
đó, ông Minh mà nghe thấy
thì chết với tôi chết với ông
ấy đấy nghe chưa, đừng có
mà đùa cái kiểu ấy đi nghe
sợ quá - Thật chứ đùa gì, từ lúc
chúng ta thách nhau trong
khách sạn Tuyết biết Công
thế nào rồi nhưng Tuyết
không thế nào quên được
Công Nói đến đây thì Tuyết khẽ
bỏ những thứ mà đang làm
xuống quay lại gần mà hôn
chặt lấy đôi môi của tôi, tôi
cố gắng đẩy Tuyết ra nhưng
hai tay thì đang cầm những thứ để làm đồ án lên không
vứt xuống được. Tuyết hôn
tôi nồng nàn như muốn nuốt
hết những gì từ miệng tôi
vào trong cái miệng nhỏ
nhắn đấy vậy. Cặp môi đỏ mọng căng tròn như cố gắng
mà cắn lấy môi tôi. Đầu lưỡi
thì đưa hẳn vào bên trong
miệng của tôi như muốn ép
buộc tôi mút vậy. Thôi thì
cũng cố gắng mút lưỡi của Tuyết một chút cho Tuyết có




Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2
Truyện Mới Nhất