| Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2 |
br />
như cậu cơ chứ … ồi jời
mắt thằng kia mọc hạt
cườm rồi. ( Thằng Quang
đang trợn mắt phía dưới sau câu chửi đểu )
- E phá lên cười mà thằng
bạn cậu là thằng nào? Nó
quảng cáo thế nào.
- Đợi tý đã để tớ nhớ nó
bảo nếu tớ làm quen dc với cậu mời cậu dc uống
nước thì tớ … Mà thôi nó
quảng cáo là cậu xinh hơn
cả thần tượng tớ nên tớ tò
mò.
- Thần tượng cậu là cô nào. - Minh Vượng ( Hic )
Lần này cả e và con bạn
em đều phì cười. Đòn tâm
lý bước 1 đã khá thành
công chúng tôi nói chuyện
trong giờ có vẻ nhiều hơn. Chém với em công nhận
rất vui vì tôi cảm thấy em
rất dễ gần. Thế là tôi
setup dc 1 cuộc nói chuyện
và uống nc cùng nhau. E
biết thừa Quang là người bạn của tôi nên cũng
không tỏ ra bất ngờ. 4
chúng tôi ngồi nói chuyện.
Lại vào guồng chúng tôi
lại chém trong tiếng cười
của em. Có vẻ như mọi chuyện đã an bài 1 khi đã
lôi kéo dc em ra riêng với
chúng tôi thì mọi thứ diễn
ra có vẻ khá êm đẹp.
- Anh Trâm này anh có ny
chưa? - E ý hả? E chưa.
- Thế có người thích chưa?
- Cái này thì em không rõ.
Thế em có ny rồi thì các
anh có chạy mất dép ko?
- Hỏi thằng Quang anh chịu.
- Này tao đi giày Converse
cao cổ mày ơi mất đế giày
còn được chứ mất cả giày
thì tao phải chạy từ đây
vào đến HCM, Anh thấy mấy đứa con trai thích em
lắm đấy e đã để mắt đến
thằng nào chưa.( Quang
đế vào )
- Em chưa có muốn yêu giờ
các anh ạ . ( Làm trò ) - Ừh anh nghĩ cũng đúng
cứ sống vô tư đi em ạ 60
tuổi cưới chồng là đẹp
nhất ko đi đâu phải vội.
Ko lo ế đâu.
- ĐÚng đấy anh ạ 60 kiếm thằng nào 20 tuổi yêu cho
nó lãng mạn cho nó lên
Tivi intơnét các kiểu ( Con
rồ ).
Chính vì chúng tôi vô tư
nói chuyện cũng như không nghĩ ngợi nhiều
nên hầu như giờ chơi nào
chúng tôi cũng ngồi nói
chuyện với nhau. Ko dồn
dập không vồ vập nhưng
hiệu quả cao ( Quang loại bỏ dc hoàn toàn những ý
định tiếp cận Trâm Anh
trong thời gian giải lao
cũng như phần lớn thời
gian ở nhà. CHỉ có tôi là
mệt toàn thay nó nhắn tin. Xong lại còn báo cáo
lại tin nhắn cho nó để nó
đọc hic. Mọi việc êm đẹp
khoảng tầm 1 tháng thì
chúng tôi đã là 1 nhóm
bạn. Việc có thành công không thì chờ thằng
Quang.
Quay lại chuyện của Hương
Anh. Từ lúc tôi giúp Quang
thì tôi gần như đã bẵng
Hương Anh sang 1 bên. Tôi time này cũng khá bỡ ngỡ
trong việc thay đổi thói
quen sinh hoạt. SÁng là
fải dậy đi học chứ ko được
tươi như xưa hic, và tôi
cũng ý thức được việc chơi bời với tình dục nguy
hiểm như thế nào. Nếu
như không có thì thèm có
rồi thì chỉ muốn né vì nếu
có chơi các em thì cũng
phải căn giờ giấc ko thì tổn thọ lắm bác nào vị trí
như em chắc cũng quá hiểu
rõ việc này. Cũng có thể
đến h phút này là em cần 1
cái loz mới chăng?
Nếu như Trâm Anh cảm thấy thoải mái bao nhiêu
( Tôi chỉ là thằng mai mối
hộ nên tâm lý rất thoải
mái ) Thì Hương Anh tỏ ra
hơi mất tập trung bấy
nhiêu, Tôi nhìn Hương Anh và thực chất chưa có tiếp
xúc Hương Anh nhiều nên
thật khó gần. Kiêu thì ko
nói vì nếu e xinh vậy mà
ko kiêu thì rõ ra hàng chùa
à? Và cái jì cần phải tới cũng đã tới.
Tôi nhớ không nhầm thì
hôm ấy lớp tôi có đi giao
lưu với 1 trường khác.
Trong khi chúng tôi đang
mải mê xem 1 tiết mục văn nghệ được tổ chức ở
trường bạn Để tiện hình
dung tôi xin miêu tả
quang cảnh lúc đó như
sau. Có 1 sân khấu được
dựng lên và dưới xoay vòng là hàng ghế khán giả
có 3 khu khu A bên phải
khu B ở giữa dành cho giáo
viên và khu C tay trái còn
đằng sau sân khấu có 1
khu trống hình là sân thể dục với khá nhiều cây cối
tách hẳn với sân khấu bởi
1 hàng cây. Chúng tôi được
xếp chỗ xen kẽ với học
sinh trường bạn. Chỗ của
tôi đầu ghế và chỗ của em đối diện chỗ tôi cộng với
sân khấu tạo ra 1 tam giác
đều. vậy có nghĩa là gần
như thẳng mặt nhau. Cái
hôm định mệnh đấy làm
tôi nhớ mãi. Tôi được xếp ngồi đầu dãy như em.
Cạnh tôi là 1 thằng trường
bạn khá hiền ít nói. Còn
cạnh em cũng vậy 1 cô bạn
( như thế nào thì phải hỏi
e ) Buổi biểu diễn bắt đầu và
cũng là lúc tôi hành động.
Tôi nhìn em lúc đầu đủ để
khi em lướt qua hàng ghế
tôi thì biết tôi đang nhìn
em. Khi em nhìn lại thì tôi quay lên sân khấu thưởng
thức văn nghệ ( hehe ). Khi
em quay đi thì tôi tiếp tục
nhìn em không phải là do
em hôm nay hấp dẫn,
nhưng trong đầu tôi đã có 1 tý kế hoạch cho vụ này.
Cứ thế những ánh mắt
chạm nhau suốt cuộc biểu
diễn văn nghệ kéo dài gần
3 tiếng đồng hồ. Đến khi
buổi diễn văn nghệ dc tầm 1 2 tiếng tôi ko tránh ánh
mắt của em nữa và chúng
tôi nhìn nhau nhìn trực
tiếp không né tránh, e
cũng vậy và như đã hiểu
dc vấn đề là có người nhìn mình em cũng ko né ánh
mắt của tôi. Chúng tôi cứ
thế nhìn nhau như kiểu
chưa dc nhìn nhau bao h.
Tôi ko nhịn dc cười cố lấy
tay che miệng. Tôi giơ tay chỉ về phía sân khấu và
ngả người ra sau 1 chút để
em hiểu tôi đang chỉ ở sân
thể dục phía sau sân khấu
1 vị trí rất kín đáo và
thuận lợi để tách em ra khỏi cái khu vực ồn ào kém
hấp dẫn này. Buổi diễn
vẫn tiếp tục và khi cảm
giác như em đã hiểu rồi
thì tôi nhấc mông đứng
dậy đi thẳng ra phía sân thể dục đằng sau cái sân
khấu đấy chọn 1 vị trí dễ
nhìn mà khá kín đáo đứng
đấy đợi em. Quả thật tôi
cũng ko biết em có dám ra
không hay nghĩ tôi là 1 thằng rồ. 10p đi qua chưa
thấy gì tôi bắt đầu cảm
nhận dc mùi vị thất bại
thì tôi không tin vào mắt
mình, tim tôi khá mừng
khi em đang đi bộ về phía tôi 1 mình. Hơi run và hơi
mất bình tĩnh tôi đang
sắp có không gian thời
gian và cái jì đến nó sẽ
phải đến.
- Ấy gọi tớ ra đây hả. - Ừ như cậu thấy đấy tại tớ
thấy trong đấy ồn ào quá
tớ muốn gọi cậu ra, đang
cứ nghĩ cậu không ra.
- Có chuyện jì ko? ( Thiếu
nhiệt tình con này hơi bị láo )
- À chuyện thì có nhiều
nhưng nếu bạn cảm thấy
không thoải mái khi ra
ngoài này nói chuyện cùng
tớ thì tớ xin lỗi, buổi biểu diễn vẫn còn và chỗ cậu
vẫn còn. ( nói tới đây thì
tôi cảm giác mình hơi
nhiều chuyện rồi )
- Tớ cũng không thích
không khí ồn ào trong đấy lắm, nhưng nếu cậu
không có chuyện jì thì tớ
xin phép vào trước.
- Tớ thích cậu được ko
( Tôi nói nhanh khi em
đang quay người lại và dường như nghe dc câu nói
ấy em quay lại )
- Cậu vừa bảo cái jì?
- Cậu nghe rõ mà. ( Tao ko
nhắc lại 2 lần sĩ vặt với
anh em tý chứ lúc này chưa có nghĩ jì )
- Cậu nói là cậu thích
mình?
- Không! Tớ chỉ hỏi cậu là
tớ thích cậu có dc không ?
- Tại sao ? - Cậu hỏi tại sao tớ thích
cậu ý hả?
- Ừh
- Cảm thấy thích cậu thì
tớ nói thôi chứ tớ không
biết rõ nữa, mà thích cậu phải có lý do hả , thực ra
tớ ko rõ là có thể miêu tả
cảm giác của tớ dc ko?
- Em mỉm cười ( Hơi bất
ngờ khuôn mặt lạnh của
em mỉm cười nghe như có điều gì to lớn lắm xảy ra
với tôi, có cảm jác vui
mừng ) Cậu chỉ muốn nói
là cậu thích tớ và ko có lý
do đúng ko, vậy cậu còn jì
nữa ko? – Em nói khi nụ cười chưa dứt, tôi đã thấy
dc 1 tín hiệu khá tích cực.
- Ngồi xuống đây nói
chuyện với tớ 1 lúc dc
không?
- Em nhìn tôi 1 chút hơi nghiêng đầu rồi ngồi
xuống cùng tôi, Chúng tôi
đã có 1 cuộc nói chuyện
rất vui vẻ hơn tôi tưởng
tượng. Thực ra thì nh
như cậu cơ chứ … ồi jời
mắt thằng kia mọc hạt
cườm rồi. ( Thằng Quang
đang trợn mắt phía dưới sau câu chửi đểu )
- E phá lên cười mà thằng
bạn cậu là thằng nào? Nó
quảng cáo thế nào.
- Đợi tý đã để tớ nhớ nó
bảo nếu tớ làm quen dc với cậu mời cậu dc uống
nước thì tớ … Mà thôi nó
quảng cáo là cậu xinh hơn
cả thần tượng tớ nên tớ tò
mò.
- Thần tượng cậu là cô nào. - Minh Vượng ( Hic )
Lần này cả e và con bạn
em đều phì cười. Đòn tâm
lý bước 1 đã khá thành
công chúng tôi nói chuyện
trong giờ có vẻ nhiều hơn. Chém với em công nhận
rất vui vì tôi cảm thấy em
rất dễ gần. Thế là tôi
setup dc 1 cuộc nói chuyện
và uống nc cùng nhau. E
biết thừa Quang là người bạn của tôi nên cũng
không tỏ ra bất ngờ. 4
chúng tôi ngồi nói chuyện.
Lại vào guồng chúng tôi
lại chém trong tiếng cười
của em. Có vẻ như mọi chuyện đã an bài 1 khi đã
lôi kéo dc em ra riêng với
chúng tôi thì mọi thứ diễn
ra có vẻ khá êm đẹp.
- Anh Trâm này anh có ny
chưa? - E ý hả? E chưa.
- Thế có người thích chưa?
- Cái này thì em không rõ.
Thế em có ny rồi thì các
anh có chạy mất dép ko?
- Hỏi thằng Quang anh chịu.
- Này tao đi giày Converse
cao cổ mày ơi mất đế giày
còn được chứ mất cả giày
thì tao phải chạy từ đây
vào đến HCM, Anh thấy mấy đứa con trai thích em
lắm đấy e đã để mắt đến
thằng nào chưa.( Quang
đế vào )
- Em chưa có muốn yêu giờ
các anh ạ . ( Làm trò ) - Ừh anh nghĩ cũng đúng
cứ sống vô tư đi em ạ 60
tuổi cưới chồng là đẹp
nhất ko đi đâu phải vội.
Ko lo ế đâu.
- ĐÚng đấy anh ạ 60 kiếm thằng nào 20 tuổi yêu cho
nó lãng mạn cho nó lên
Tivi intơnét các kiểu ( Con
rồ ).
Chính vì chúng tôi vô tư
nói chuyện cũng như không nghĩ ngợi nhiều
nên hầu như giờ chơi nào
chúng tôi cũng ngồi nói
chuyện với nhau. Ko dồn
dập không vồ vập nhưng
hiệu quả cao ( Quang loại bỏ dc hoàn toàn những ý
định tiếp cận Trâm Anh
trong thời gian giải lao
cũng như phần lớn thời
gian ở nhà. CHỉ có tôi là
mệt toàn thay nó nhắn tin. Xong lại còn báo cáo
lại tin nhắn cho nó để nó
đọc hic. Mọi việc êm đẹp
khoảng tầm 1 tháng thì
chúng tôi đã là 1 nhóm
bạn. Việc có thành công không thì chờ thằng
Quang.
Quay lại chuyện của Hương
Anh. Từ lúc tôi giúp Quang
thì tôi gần như đã bẵng
Hương Anh sang 1 bên. Tôi time này cũng khá bỡ ngỡ
trong việc thay đổi thói
quen sinh hoạt. SÁng là
fải dậy đi học chứ ko được
tươi như xưa hic, và tôi
cũng ý thức được việc chơi bời với tình dục nguy
hiểm như thế nào. Nếu
như không có thì thèm có
rồi thì chỉ muốn né vì nếu
có chơi các em thì cũng
phải căn giờ giấc ko thì tổn thọ lắm bác nào vị trí
như em chắc cũng quá hiểu
rõ việc này. Cũng có thể
đến h phút này là em cần 1
cái loz mới chăng?
Nếu như Trâm Anh cảm thấy thoải mái bao nhiêu
( Tôi chỉ là thằng mai mối
hộ nên tâm lý rất thoải
mái ) Thì Hương Anh tỏ ra
hơi mất tập trung bấy
nhiêu, Tôi nhìn Hương Anh và thực chất chưa có tiếp
xúc Hương Anh nhiều nên
thật khó gần. Kiêu thì ko
nói vì nếu e xinh vậy mà
ko kiêu thì rõ ra hàng chùa
à? Và cái jì cần phải tới cũng đã tới.
Tôi nhớ không nhầm thì
hôm ấy lớp tôi có đi giao
lưu với 1 trường khác.
Trong khi chúng tôi đang
mải mê xem 1 tiết mục văn nghệ được tổ chức ở
trường bạn Để tiện hình
dung tôi xin miêu tả
quang cảnh lúc đó như
sau. Có 1 sân khấu được
dựng lên và dưới xoay vòng là hàng ghế khán giả
có 3 khu khu A bên phải
khu B ở giữa dành cho giáo
viên và khu C tay trái còn
đằng sau sân khấu có 1
khu trống hình là sân thể dục với khá nhiều cây cối
tách hẳn với sân khấu bởi
1 hàng cây. Chúng tôi được
xếp chỗ xen kẽ với học
sinh trường bạn. Chỗ của
tôi đầu ghế và chỗ của em đối diện chỗ tôi cộng với
sân khấu tạo ra 1 tam giác
đều. vậy có nghĩa là gần
như thẳng mặt nhau. Cái
hôm định mệnh đấy làm
tôi nhớ mãi. Tôi được xếp ngồi đầu dãy như em.
Cạnh tôi là 1 thằng trường
bạn khá hiền ít nói. Còn
cạnh em cũng vậy 1 cô bạn
( như thế nào thì phải hỏi
e ) Buổi biểu diễn bắt đầu và
cũng là lúc tôi hành động.
Tôi nhìn em lúc đầu đủ để
khi em lướt qua hàng ghế
tôi thì biết tôi đang nhìn
em. Khi em nhìn lại thì tôi quay lên sân khấu thưởng
thức văn nghệ ( hehe ). Khi
em quay đi thì tôi tiếp tục
nhìn em không phải là do
em hôm nay hấp dẫn,
nhưng trong đầu tôi đã có 1 tý kế hoạch cho vụ này.
Cứ thế những ánh mắt
chạm nhau suốt cuộc biểu
diễn văn nghệ kéo dài gần
3 tiếng đồng hồ. Đến khi
buổi diễn văn nghệ dc tầm 1 2 tiếng tôi ko tránh ánh
mắt của em nữa và chúng
tôi nhìn nhau nhìn trực
tiếp không né tránh, e
cũng vậy và như đã hiểu
dc vấn đề là có người nhìn mình em cũng ko né ánh
mắt của tôi. Chúng tôi cứ
thế nhìn nhau như kiểu
chưa dc nhìn nhau bao h.
Tôi ko nhịn dc cười cố lấy
tay che miệng. Tôi giơ tay chỉ về phía sân khấu và
ngả người ra sau 1 chút để
em hiểu tôi đang chỉ ở sân
thể dục phía sau sân khấu
1 vị trí rất kín đáo và
thuận lợi để tách em ra khỏi cái khu vực ồn ào kém
hấp dẫn này. Buổi diễn
vẫn tiếp tục và khi cảm
giác như em đã hiểu rồi
thì tôi nhấc mông đứng
dậy đi thẳng ra phía sân thể dục đằng sau cái sân
khấu đấy chọn 1 vị trí dễ
nhìn mà khá kín đáo đứng
đấy đợi em. Quả thật tôi
cũng ko biết em có dám ra
không hay nghĩ tôi là 1 thằng rồ. 10p đi qua chưa
thấy gì tôi bắt đầu cảm
nhận dc mùi vị thất bại
thì tôi không tin vào mắt
mình, tim tôi khá mừng
khi em đang đi bộ về phía tôi 1 mình. Hơi run và hơi
mất bình tĩnh tôi đang
sắp có không gian thời
gian và cái jì đến nó sẽ
phải đến.
- Ấy gọi tớ ra đây hả. - Ừ như cậu thấy đấy tại tớ
thấy trong đấy ồn ào quá
tớ muốn gọi cậu ra, đang
cứ nghĩ cậu không ra.
- Có chuyện jì ko? ( Thiếu
nhiệt tình con này hơi bị láo )
- À chuyện thì có nhiều
nhưng nếu bạn cảm thấy
không thoải mái khi ra
ngoài này nói chuyện cùng
tớ thì tớ xin lỗi, buổi biểu diễn vẫn còn và chỗ cậu
vẫn còn. ( nói tới đây thì
tôi cảm giác mình hơi
nhiều chuyện rồi )
- Tớ cũng không thích
không khí ồn ào trong đấy lắm, nhưng nếu cậu
không có chuyện jì thì tớ
xin phép vào trước.
- Tớ thích cậu được ko
( Tôi nói nhanh khi em
đang quay người lại và dường như nghe dc câu nói
ấy em quay lại )
- Cậu vừa bảo cái jì?
- Cậu nghe rõ mà. ( Tao ko
nhắc lại 2 lần sĩ vặt với
anh em tý chứ lúc này chưa có nghĩ jì )
- Cậu nói là cậu thích
mình?
- Không! Tớ chỉ hỏi cậu là
tớ thích cậu có dc không ?
- Tại sao ? - Cậu hỏi tại sao tớ thích
cậu ý hả?
- Ừh
- Cảm thấy thích cậu thì
tớ nói thôi chứ tớ không
biết rõ nữa, mà thích cậu phải có lý do hả , thực ra
tớ ko rõ là có thể miêu tả
cảm giác của tớ dc ko?
- Em mỉm cười ( Hơi bất
ngờ khuôn mặt lạnh của
em mỉm cười nghe như có điều gì to lớn lắm xảy ra
với tôi, có cảm jác vui
mừng ) Cậu chỉ muốn nói
là cậu thích tớ và ko có lý
do đúng ko, vậy cậu còn jì
nữa ko? – Em nói khi nụ cười chưa dứt, tôi đã thấy
dc 1 tín hiệu khá tích cực.
- Ngồi xuống đây nói
chuyện với tớ 1 lúc dc
không?
- Em nhìn tôi 1 chút hơi nghiêng đầu rồi ngồi
xuống cùng tôi, Chúng tôi
đã có 1 cuộc nói chuyện
rất vui vẻ hơn tôi tưởng
tượng. Thực ra thì nh




Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2
Truyện Mới Nhất