| Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2 |
bảo vợ anh lớn rồi
đấy. Nhìn bạn bè đồng trang
lứa đều có ước mơ, đều đang dốc sức vì giấc mơ đó. Còn cô ở
nhà làm cái chức vị phu nhân
mãi đâu được. Chúng nó học
đại học, cô cũng thèm. Anh lại
nói cô rất thông minh mỗi tội
lười quá. Bây giờ học cũng đâu có muộn, có ý chí rồi, chỉ còn
cần nỗ lực thôi. Lúc kèm cô ôn
thi tốt nghiệp, anh đã giúp cô
nắm căn bản khá tốt. Hơn nữa,
"Bây giờ có anh, một thiên tài
gia sư cấp tốc cho em nó phải khác". Cô cười: "Thế trả công
cho gia sư thế nào đây?" - Nấu cơm cho anh ăn. Anh chỉ
thích ăn cơm vợ nấu thôi. - Đồng ý. Kèm cái này nữa. Nói rồi, cô hôn lên môi anh. - Cảm ơn chồng em, luôn chiều
theo những quyết định bất
thình *** h của em, lại còn
khích lệ em nữa. Anh dụi dụi trán anh lên trán
cô: - Yêu thế không biết! - Ai cho yêu mà yêu!!! - Cứ yêu đấy. ** Vì quyết định ôn thi đại học
nên kế hoạch đi trăng mật lại
bị hoãn lại. Haingười định kỉ
niệm một năm ngày cưới thì
sẽ đi luôn, với lại là cơ hội cho
cô xả hơi trước khi bước vào kì thi lớn nhất cuộc đời. Đợi mãi mới đến ngày đó. Vốn
đã sắp xếp xong xuôi cả. Hôm
đó bay chuyếnđêm, anh bảo
cô đợi anh hoàn thành nốt vài
chuyện ở côngty rồi về đón cô
ra sân bay. Nhưng cô đợi ở nhà, đợi mãi. 6h 7h, vẫn chưa thấy
anh về, gọi điện thì không ai
trả lời. 9h 10h. Gọi điện đến
công ty thì họ nói anh đã về
từ lâu. Rồi 11h, ơn trời anh
nghe máy.không phải. Là giọng phụ nữ: - Chồng cô đang ngủ với tôi. Cô thoáng giật mình rồi rất
bình tĩnh hỏi người phụ nữ trơ
trẽn kia: - Hai người đang ở đâu? Chưa đến 15’ sau, cô đã có mặt
tại một căn hộ nhỏ, cách
không xa công ty chồng. Nhìn
anh ngủ say như chết, cô thở
phào nhẹ nhõm. Người phụ nữ
nhìn cô cười khẩy. - Anh ấy nói là anh ấy rất
thích tôi, khen tôi quyến rũ
chứ không như cô vợ bé nhỏ ở
nhà… cũng khổ cho cô quá, ai
da, nhìn thấy chồng mình
phản bội mình. - Ồ. Bình thường mới xem trên
film thôi chứ không ngờ có
ngày mình lại thành nhân vật
chính.-cô cười sảng khoái. - Shock quá ah cô em? Đàn ông
là thế.Thôi chị thấy em còn
trẻ, bỏ đi lấy người khác tốt
hơn. - Còn đống này nhường cô hả?
Mà tôi thấy chị quen quen, chị
là đợt nhân viên công ty mới
tuyển đúng không, mấy hôm
trước tôi có cùng chồng tôi
xem qua hồ sơ một lượt. - Đúng. Cô nhận ra ah? Vinh dự
cho tôiquá - Có năng lực thì sẽ ngoi lên
mà, có cần dùng cách này
không? - Tôi không cần biết. Tôi đã gửi
những bức ảnh tình tứ của
chúng tôi cho người bạn phóng
viên rồi. Phải cógì trao đổi để
nó không lên trang bìa các báo
ngày mai chứ nhỉ. Cô rút điện thoại gọi cho tài xế
lên đưa anh về. - Cô đang làm cái quái gì thế?
Cô không màng đến danh dự
của chồng cô ah? - Cô lo tìm việc khác cho mình
đi thì hơn. Chồng tôi miệng
đầy mùi rượu. Mà được cái ông
xã nhà này không uống được
rượu, 3 ly nhỏ là bất tỉnh nhân
sự, gọi đằng giời cũng không dậy được thì làm ăn gì được
với cô. Nếu cô muốn tôi sẽ đưa
cô đến bệnh viện kiểm tra
xem chồng tôi làm gì côchưa. Người đàn bà kia cứng họng
không nói được lời nào. Là
nhân viên mới quả thật cô ta
không biết điểm này, lại quá
vội vàng chủ quan. - Tôi nghĩ cô có chuyện gì đó
cần nhiều tiền, nên mới phải
nghĩ đến cách này – cô rút
trong ví ra 2 triệu quẳng vào
người phụ nữ – đây, cầm lấy.
Học một khóa làm người đi. Còn nếu cô còn thích kéo dài
trò đùa này ấy mà, tôi không
ngại đâu. Thích thì chiều mà
liều thì chiến đấy. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, đầu
anh đau như búa bổ, không rõ
hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Đáng nhẽ giờ này, hai vợ
chồng đang đi du lịch cùng
nhau mới phải. Thế mà, anh lại đang ở nhà. không thấy Vy
đâu cả. Gọi điện cho cô, cô
cũng không nghe máy. Tú hỏi
anh Lâm tài xế riêng của mình
chuyện gì đã xảy ra. Anh Lâm
kể rõ mọi chuyện. Tú chỉ biết lắc đâu ngao ngán, "Phụ nữ
thật đáng sợ". Đến tối, Vy mới
về. Hôm nay, Tú đã đích thân
xuống bếp nấu ăn. Lại còn
toàn là món vợ thích. Ây vậy
mà vừa về, cô chẳng thèm ngó
ngàng, đi một mạch lên phòng. Anh nuốt nước bọt, trong lòng
đầy những hoang mang, lo
lắng. Rồi cuối cùng, Tú vẫn lên
phòng. Anh từ từ ôm lấy Vy: - Vợ ơi, anh xin lỗi. Vy gạt tay anh ra: - Anh làm gì có lỗi gì mà xin. Trong lòng cô cũng rõ, anh
không sai, nhưng khi thấy
chồng mình ở bên người phụ
nữ khác, không hiểu sao, cô
thấy tim mình đau nhói, thực
sự rất khó chịu. Như có một con dao rạchtoạc lòng mình ra
vậy. Và cô thấy sợ, nếu giữa
hai người có chuyện gì, nếu
anh bị người khác cướp đi, thì
cô sẽ đau khổ đến mức nào?
Cô có chịu đựng được không? Phải chăng, cô đang ghen? Phải
chăng, cô…. - Lỗi anh to lắm_ cô khóc Tú ôm lấy Vy thật chặt: - Ừ!. Anh biết. Em đừng khóc
nữa. Anh đau lòng lắm. Anh
yêu em. - Em không yêu anh… Em
không yêu anh! Em ghét anh. - Ừ! Ghét anh thì đừng khóc
nữa._anh dỗ dành cô - Tôi yêu anh đấy đồ tồi ạ. Tại
yêu anh, tôi mới khóc đấy. Nghe thấy Vy nói vậy, Tú thực
sự rất ngạc nhiên. Đây là lần
đầu, Vy chịu nóivới anh điều
đó. Điều anh đã mong ước từ
rất lâu rồi. - Anh hôn em nhé?_Tú dịu
dàng vuốt nhẹ dòng nước mắt
vương trên môi cô Vy quay mặt tránh, nhưng bị
anh kéo lại rồi đặt lên đó một
nụ hôn mạnh bạo. Dần dần nụ
hôn đó trở nên dịu dàng hơn,
ngọt ngào hơn. Và cả hai say
đắm trong nụ hôn dài ấy, dài ngỡ như là bất tận. Sáng hôm sau, anh mang một
tâm trạng rất hừng khởi đi
làm. Thi thoảng miệng lại cười
trộm rất vui tươi. Anh Lâm
nhìn cậu chủ của mình mà
cũng thấy vui lây, nhưng nhớ đếnchuyện gì, anh nói nhỏ
vào tai Tú: - Thưa cậu chủ, hôm qua bên
khách sạn Palace gọi điện báo
là mợ chủ đến đặt một phòng
và đập vỡ hết moi thứ đồ đạc
bên trong. Anh ngẩn người một lát rồi
bật cười thật to. Vợ anh ghen
đó mà. Yêu thì phải ghen thôi. ** không biết ai từng nói khoảng
cách là một thứ rất đáng sợ, sự
bội bạc củanó có thể giết chết
yêu thương. Và đôi trẻ đang
sắp sửa phải đối diện vớima
vương đáng sợ đó. - Em ơi, đang học ah? - Vâng. Có chuyện gì thế? - Ông nội bị đột quỵ. - Trời ơi, bây giờ ông thế nào
rồi anh?-cô ngĩ ngay, thảm
nào mấy hôm nay anh cứ bồn
chồn không yên. Chốc chốc lại
ra hành lang gọi điện thoại, vẻ
mặt rất trầm trọng. Cô hỏi thì anh chỉ bảo là chuyện công ty,
để cô không lo lắng ảnh
hưởng đến việc học. - Đã qua cơn nguy hiểm, nhưng
vẫn còn rất yếu. Bây giờ anh
phải bay sang Mỹ để chăm ông
và thay ông điều hành công ty
bên ấy. - Được! Em đi cùng anh. - không được. Em còn phải học.
Chỉ còn gần một tháng nữa là
thi rồi. - Nhưng… - không nhưng gì cả. Nhiệm vụ
của em là đỗ đại học nghe
chưa? Công ty bên này sẽ do
bác anh điều hành tạm thời.
Khi bố mẹ anh mới mất, bác
chèo chống công ty cho đến khi anh về làm nên không có
gì phải lo cả. - Lúc này em lại chả giúp gì
được cho anh. - Lại đây nào – anh dang tay
đón cô ngồi vào lòng- mấy
hôm nay anh rất lo cho ông, lại
cả việc công ty mà tưởng sắp
nổ tung. May mà về nhà nghe
em cười nói chuyện trên trời dưới biển, được em nấu cho ăn,
bị em bấu véo ái, ừ như thế
đấy haha, giúp anh thấy thoải
mái hơn rất nhiều. Cảm ơn em.
- Xì, nghe chả vào gì cả. Hay
để em gọi cho ông em cùng đi với anh. Để 2 ông bầu bạn với
nhau, tinh thần thoài mái thì
ông nội sẽ mau khỏi hơn - Ừ, được. Nhưng anh đi chưa
biết lúc nào có thể về được,
anh lo nhất là em. - Lo em lười biếng hay lo em
buồn. Yên chí đi, em sẽ học
thật chăm chỉ. Buồn thì em đã
có bạn bè gia đ&igrav
đấy. Nhìn bạn bè đồng trang
lứa đều có ước mơ, đều đang dốc sức vì giấc mơ đó. Còn cô ở
nhà làm cái chức vị phu nhân
mãi đâu được. Chúng nó học
đại học, cô cũng thèm. Anh lại
nói cô rất thông minh mỗi tội
lười quá. Bây giờ học cũng đâu có muộn, có ý chí rồi, chỉ còn
cần nỗ lực thôi. Lúc kèm cô ôn
thi tốt nghiệp, anh đã giúp cô
nắm căn bản khá tốt. Hơn nữa,
"Bây giờ có anh, một thiên tài
gia sư cấp tốc cho em nó phải khác". Cô cười: "Thế trả công
cho gia sư thế nào đây?" - Nấu cơm cho anh ăn. Anh chỉ
thích ăn cơm vợ nấu thôi. - Đồng ý. Kèm cái này nữa. Nói rồi, cô hôn lên môi anh. - Cảm ơn chồng em, luôn chiều
theo những quyết định bất
thình *** h của em, lại còn
khích lệ em nữa. Anh dụi dụi trán anh lên trán
cô: - Yêu thế không biết! - Ai cho yêu mà yêu!!! - Cứ yêu đấy. ** Vì quyết định ôn thi đại học
nên kế hoạch đi trăng mật lại
bị hoãn lại. Haingười định kỉ
niệm một năm ngày cưới thì
sẽ đi luôn, với lại là cơ hội cho
cô xả hơi trước khi bước vào kì thi lớn nhất cuộc đời. Đợi mãi mới đến ngày đó. Vốn
đã sắp xếp xong xuôi cả. Hôm
đó bay chuyếnđêm, anh bảo
cô đợi anh hoàn thành nốt vài
chuyện ở côngty rồi về đón cô
ra sân bay. Nhưng cô đợi ở nhà, đợi mãi. 6h 7h, vẫn chưa thấy
anh về, gọi điện thì không ai
trả lời. 9h 10h. Gọi điện đến
công ty thì họ nói anh đã về
từ lâu. Rồi 11h, ơn trời anh
nghe máy.không phải. Là giọng phụ nữ: - Chồng cô đang ngủ với tôi. Cô thoáng giật mình rồi rất
bình tĩnh hỏi người phụ nữ trơ
trẽn kia: - Hai người đang ở đâu? Chưa đến 15’ sau, cô đã có mặt
tại một căn hộ nhỏ, cách
không xa công ty chồng. Nhìn
anh ngủ say như chết, cô thở
phào nhẹ nhõm. Người phụ nữ
nhìn cô cười khẩy. - Anh ấy nói là anh ấy rất
thích tôi, khen tôi quyến rũ
chứ không như cô vợ bé nhỏ ở
nhà… cũng khổ cho cô quá, ai
da, nhìn thấy chồng mình
phản bội mình. - Ồ. Bình thường mới xem trên
film thôi chứ không ngờ có
ngày mình lại thành nhân vật
chính.-cô cười sảng khoái. - Shock quá ah cô em? Đàn ông
là thế.Thôi chị thấy em còn
trẻ, bỏ đi lấy người khác tốt
hơn. - Còn đống này nhường cô hả?
Mà tôi thấy chị quen quen, chị
là đợt nhân viên công ty mới
tuyển đúng không, mấy hôm
trước tôi có cùng chồng tôi
xem qua hồ sơ một lượt. - Đúng. Cô nhận ra ah? Vinh dự
cho tôiquá - Có năng lực thì sẽ ngoi lên
mà, có cần dùng cách này
không? - Tôi không cần biết. Tôi đã gửi
những bức ảnh tình tứ của
chúng tôi cho người bạn phóng
viên rồi. Phải cógì trao đổi để
nó không lên trang bìa các báo
ngày mai chứ nhỉ. Cô rút điện thoại gọi cho tài xế
lên đưa anh về. - Cô đang làm cái quái gì thế?
Cô không màng đến danh dự
của chồng cô ah? - Cô lo tìm việc khác cho mình
đi thì hơn. Chồng tôi miệng
đầy mùi rượu. Mà được cái ông
xã nhà này không uống được
rượu, 3 ly nhỏ là bất tỉnh nhân
sự, gọi đằng giời cũng không dậy được thì làm ăn gì được
với cô. Nếu cô muốn tôi sẽ đưa
cô đến bệnh viện kiểm tra
xem chồng tôi làm gì côchưa. Người đàn bà kia cứng họng
không nói được lời nào. Là
nhân viên mới quả thật cô ta
không biết điểm này, lại quá
vội vàng chủ quan. - Tôi nghĩ cô có chuyện gì đó
cần nhiều tiền, nên mới phải
nghĩ đến cách này – cô rút
trong ví ra 2 triệu quẳng vào
người phụ nữ – đây, cầm lấy.
Học một khóa làm người đi. Còn nếu cô còn thích kéo dài
trò đùa này ấy mà, tôi không
ngại đâu. Thích thì chiều mà
liều thì chiến đấy. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, đầu
anh đau như búa bổ, không rõ
hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Đáng nhẽ giờ này, hai vợ
chồng đang đi du lịch cùng
nhau mới phải. Thế mà, anh lại đang ở nhà. không thấy Vy
đâu cả. Gọi điện cho cô, cô
cũng không nghe máy. Tú hỏi
anh Lâm tài xế riêng của mình
chuyện gì đã xảy ra. Anh Lâm
kể rõ mọi chuyện. Tú chỉ biết lắc đâu ngao ngán, "Phụ nữ
thật đáng sợ". Đến tối, Vy mới
về. Hôm nay, Tú đã đích thân
xuống bếp nấu ăn. Lại còn
toàn là món vợ thích. Ây vậy
mà vừa về, cô chẳng thèm ngó
ngàng, đi một mạch lên phòng. Anh nuốt nước bọt, trong lòng
đầy những hoang mang, lo
lắng. Rồi cuối cùng, Tú vẫn lên
phòng. Anh từ từ ôm lấy Vy: - Vợ ơi, anh xin lỗi. Vy gạt tay anh ra: - Anh làm gì có lỗi gì mà xin. Trong lòng cô cũng rõ, anh
không sai, nhưng khi thấy
chồng mình ở bên người phụ
nữ khác, không hiểu sao, cô
thấy tim mình đau nhói, thực
sự rất khó chịu. Như có một con dao rạchtoạc lòng mình ra
vậy. Và cô thấy sợ, nếu giữa
hai người có chuyện gì, nếu
anh bị người khác cướp đi, thì
cô sẽ đau khổ đến mức nào?
Cô có chịu đựng được không? Phải chăng, cô đang ghen? Phải
chăng, cô…. - Lỗi anh to lắm_ cô khóc Tú ôm lấy Vy thật chặt: - Ừ!. Anh biết. Em đừng khóc
nữa. Anh đau lòng lắm. Anh
yêu em. - Em không yêu anh… Em
không yêu anh! Em ghét anh. - Ừ! Ghét anh thì đừng khóc
nữa._anh dỗ dành cô - Tôi yêu anh đấy đồ tồi ạ. Tại
yêu anh, tôi mới khóc đấy. Nghe thấy Vy nói vậy, Tú thực
sự rất ngạc nhiên. Đây là lần
đầu, Vy chịu nóivới anh điều
đó. Điều anh đã mong ước từ
rất lâu rồi. - Anh hôn em nhé?_Tú dịu
dàng vuốt nhẹ dòng nước mắt
vương trên môi cô Vy quay mặt tránh, nhưng bị
anh kéo lại rồi đặt lên đó một
nụ hôn mạnh bạo. Dần dần nụ
hôn đó trở nên dịu dàng hơn,
ngọt ngào hơn. Và cả hai say
đắm trong nụ hôn dài ấy, dài ngỡ như là bất tận. Sáng hôm sau, anh mang một
tâm trạng rất hừng khởi đi
làm. Thi thoảng miệng lại cười
trộm rất vui tươi. Anh Lâm
nhìn cậu chủ của mình mà
cũng thấy vui lây, nhưng nhớ đếnchuyện gì, anh nói nhỏ
vào tai Tú: - Thưa cậu chủ, hôm qua bên
khách sạn Palace gọi điện báo
là mợ chủ đến đặt một phòng
và đập vỡ hết moi thứ đồ đạc
bên trong. Anh ngẩn người một lát rồi
bật cười thật to. Vợ anh ghen
đó mà. Yêu thì phải ghen thôi. ** không biết ai từng nói khoảng
cách là một thứ rất đáng sợ, sự
bội bạc củanó có thể giết chết
yêu thương. Và đôi trẻ đang
sắp sửa phải đối diện vớima
vương đáng sợ đó. - Em ơi, đang học ah? - Vâng. Có chuyện gì thế? - Ông nội bị đột quỵ. - Trời ơi, bây giờ ông thế nào
rồi anh?-cô ngĩ ngay, thảm
nào mấy hôm nay anh cứ bồn
chồn không yên. Chốc chốc lại
ra hành lang gọi điện thoại, vẻ
mặt rất trầm trọng. Cô hỏi thì anh chỉ bảo là chuyện công ty,
để cô không lo lắng ảnh
hưởng đến việc học. - Đã qua cơn nguy hiểm, nhưng
vẫn còn rất yếu. Bây giờ anh
phải bay sang Mỹ để chăm ông
và thay ông điều hành công ty
bên ấy. - Được! Em đi cùng anh. - không được. Em còn phải học.
Chỉ còn gần một tháng nữa là
thi rồi. - Nhưng… - không nhưng gì cả. Nhiệm vụ
của em là đỗ đại học nghe
chưa? Công ty bên này sẽ do
bác anh điều hành tạm thời.
Khi bố mẹ anh mới mất, bác
chèo chống công ty cho đến khi anh về làm nên không có
gì phải lo cả. - Lúc này em lại chả giúp gì
được cho anh. - Lại đây nào – anh dang tay
đón cô ngồi vào lòng- mấy
hôm nay anh rất lo cho ông, lại
cả việc công ty mà tưởng sắp
nổ tung. May mà về nhà nghe
em cười nói chuyện trên trời dưới biển, được em nấu cho ăn,
bị em bấu véo ái, ừ như thế
đấy haha, giúp anh thấy thoải
mái hơn rất nhiều. Cảm ơn em.
- Xì, nghe chả vào gì cả. Hay
để em gọi cho ông em cùng đi với anh. Để 2 ông bầu bạn với
nhau, tinh thần thoài mái thì
ông nội sẽ mau khỏi hơn - Ừ, được. Nhưng anh đi chưa
biết lúc nào có thể về được,
anh lo nhất là em. - Lo em lười biếng hay lo em
buồn. Yên chí đi, em sẽ học
thật chăm chỉ. Buồn thì em đã
có bạn bè gia đ&igrav




Anh Nguyễns2- Chủ Đề Được Kiểm Duyệt Và Đăng Bởi admin - Góctráitim.sextgem.com là trang wap chia sẻ Thủ Thuật và Game miễn phí hàng đầu Việt Nam. Hãy lưu Wap lại và giới thiệu tới bạn bè nhé- Tích cực copy những thuật hay này đem chia sẻ đi chỗ khác để tất cả mọi người cùng tận hưởng. Gửi lời cảm ơn chân thành đến những bạn đã Share s2
Truyện Mới Nhất